Hai tuần rồi trời mưa lất phất, nghĩ đến cảnh phải dạy thiếu nhi ngoài trời nên cô không đến. Tuần này lúc 7g thì Thống gọi cho bác Khương, bác Khương gọi cho anh Khôi, bảo là thiếu nhi đã đến chờ cô rồi, nên cô đi dạy các em.
Cô vừa trờ tới thì các em đứng sẵn ngoài cửa, reo hò. Vẫn là 7 em thiếu nhi lứa tuổi mẫu giáo, bảo: "Sao lần trước cô không tới, con chờ cô đến mười mấy giờ luôn đó!" Thương quá nhỉ!
Cô ôn lại chuyện cũ, các em vẫn còn nhớ, dù nói không rõ tên của A-đam và Ê-va, họ ở trong 'rừng'...Cô nói vắn tắt về Đức Chúa Trời và cuộc đời Chúa Jesus trước khi bước vào câu chuyện mới.
Bé Thảo hỏi: Người lớn có được vào Thiên đàng không cô?
Bé này là giọng nhão nhất luôn, nói một câu mà kéo dài cả cây số, hai anh em đều giọng Quãng Ngãi, nhưng đứa anh thì nói đặc sệt hơn. Còn mấy bạn kia thì giọng Quãng lai với Long An, nghe rất buồn cười, có bạn nói cô còn không nghe ra luôn.
-Có chứ, ai tin nhận Chúa thì sẽ được vào Thiên đàng.
-Nhưng mẹ con chưa có tin Chúa.
-Vậy con hãy về nói cho mẹ con nghe về Chúa nhé.
-Dạ.
Khi cô bắt đầu kể chuyện, vừa đưa hình ra thì mấy bạn nhoài người ra xem rồi bé Thảo té lăn cù xuống đất, khóc nhè. Câu chuyện phải tạm dừng để ổn định lại vị thế ngồi cho ngay nhắn để ai cũng thấy được tranh.
Bạn Câu lại hỏi: Kể xong dzìa hả cô?
Cô nghe không rõ, phải có một bạn dịch lại dùm!
-Ừ, kể chuyện xong rồi về nha con.
-Không có ăn bánh hả cô?
Hôm nay cô kể chuyện về mười người phung được chữa lành, nhưng chỉ có một người biết nói cảm ơn Chúa.
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013
Qua sông Giô-đanh
Sau khi kể chuyện dân sự qua sông, cô chuẩn bị sẵn những tảng đá (giấy báo vò lại). Bạn nào trả lời được câu hỏi thì sẽ khiêng một tảng đá đến chất lại thành đống đá ghi nhớ ở Ghinh ganh. Vì câu đầu tiên dễ nhất nên cô ưu tiên mời bạn còn nhỏ.
-Ông Môi-se đâu rồi, có còn lãnh đạo dân sự không?
-Ông Môi-se về quê rồi cô!
Nhưng em ấy (Lộc) là diễn đạt cảnh khiêng tảng đá nặng thành công nhất: Ôi nặng quá! vừa khiêng vừa đi lẹo xẹo nghiêng vai y như thật vậy.
Thủ công là các bạn xé giấy báo vo trò thành 12 tảng đá rồi dán vào bứa tranh đống đá ghi nhớ, để nhớ việc quyền phép mà Chúa đã thực hiện cho dân sự.
-Ông Môi-se đâu rồi, có còn lãnh đạo dân sự không?
-Ông Môi-se về quê rồi cô!
Nhưng em ấy (Lộc) là diễn đạt cảnh khiêng tảng đá nặng thành công nhất: Ôi nặng quá! vừa khiêng vừa đi lẹo xẹo nghiêng vai y như thật vậy.
Thủ công là các bạn xé giấy báo vo trò thành 12 tảng đá rồi dán vào bứa tranh đống đá ghi nhớ, để nhớ việc quyền phép mà Chúa đã thực hiện cho dân sự.
Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013
A-đam và Ê-va
Tuần này đến nhà D đi hết, tắt đèn tối thui. Mà có 7 em thiếu nhi đã đứng chờ, các em reo lên làm cô cũng vui vẻ. Không có bàn ghế, không có đèn, phải ngồi ngoài lề đường. Cô bảo các em qua bên kia chỗ có đèn đường sáng một chút để tập hát, nhưng đứng đó không ổn vì ngay khúc cua xe cộ qua lại nguy hiểm, nên lại trở về ngồi trước hiên nhà D. Các em lót dép ngồi, còn cô thì có cái ghế đẩu lấy trên xe xuống ngồi tạm.
Cô dạy cho các em bài hát "Dù em ra sao Chúa vẫn yêu", các em rất thích thú với điệu nhạc và các động tác múa, các em nói với nhau: Vui quá hà! Có khoảng 3 phụ huynh cũng đứng xem nữa.
Sau đó cô kể chuyện A-đam và Ê-va trong vườn địa đàng. Dù tối nhưng các em vẫn thích xem tranh, thỉnh thoảng có chiếc xe chạy qua thì chiếu đèn vào tranh cho các em xem rõ hơn.
Cô dạy cho các em bài hát "Dù em ra sao Chúa vẫn yêu", các em rất thích thú với điệu nhạc và các động tác múa, các em nói với nhau: Vui quá hà! Có khoảng 3 phụ huynh cũng đứng xem nữa.
Sau đó cô kể chuyện A-đam và Ê-va trong vườn địa đàng. Dù tối nhưng các em vẫn thích xem tranh, thỉnh thoảng có chiếc xe chạy qua thì chiếu đèn vào tranh cho các em xem rõ hơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)