SỐNG VỚI CÂU CHUYỆN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Bài 11: Nô-ê – Một lời hứa cầu vồng
Câu gốc: Phục truyền luật lệ ký 7:9
“Ngài là Đức Chúa Trời thành tín, giữ giao ước và tình yêu
thương của Ngài đến cả ngàn thế hệ cho người nào kính yêu Chúa và vâng theo mạng
lệnh Ngài.”
Mục đích bài học:
Giúp trẻ hiểu rằng Đức Chúa Trời luôn giữ lời hứa của Ngài và
Ngài là Đấng đáng tin cậy
Mở đầu:
Màu sắc yêu thích của em là gì? tại sao em lại thích nó?
Em thường làm gì khi nhìn thấy cầu vồng trên bầu trời?
Câu chuyện Kinh Thánh: Sáng thế ký 9:8-15
Hoạt động chia nhóm nhỏ:
Cho trẻ xem những tranh của câu chuyện và mỗi trẻ sẽ mô tả
trong bức tranh diễn tiến câu chuyện thế nào, theo thứ tự.
Câu hỏi:
1.
Em học được gì về Đức Chúa Trời qua câu chuyện này?
2.
Em nghĩ điều gì còn đọng lại trong tâm trí của Nô-ê
và gia đình ông khi ra khỏi tàu?
3.
Em có thể chia sẻ câu chuyện này với ai trong tuần
tới?
Trò chơi vận động: Bò và điều khiển thăng bằng giữ đĩa banh
trên lưng không bị rớt.
https://www.pinterest.com/pin/853502566921937251/
Đức Chúa Trời nhớ đến Nô-ê và các loài sinh vật, súc vật ở trong tàu với ông. Đức Chúa Trời cho một trận gió thổi ngang qua mặt đất, nước lụt bèn rút xuống. Các nguồn nước của vực sâu, các cửa sổ trên trời đóng lại, và mưa từ trời ngưng đổ trên đất. Nước rút xuống, cứ tiếp tục rút xuống, trong một trăm năm mươi ngày, nước mới hạ xuống.
Sau bốn mươi ngày, Nô-ê mở cửa sổ mình đã làm trên tàu, ông thả một con quạ ra, nó bay đi lượn lại cho đến khi nước cạn khô trên mặt đất.
Ông cũng thả một con bồ câu để xem nước rút khỏi mặt đất chưa. Nhưng bồ câu không tìm được chỗ nào đáp chân xuống, nên quay về với ông trên tàu, vì nước vẫn còn trên khắp mặt đất. Ông đưa tay đón bồ câu đem vào trong tàu với mình.Ông đợi thêm bảy ngày rồi lại thả bồ câu ra khỏi tàu. Đến chiều, bồ câu quay về, mỏ ngậm một chiếc lá ô-liu mới hái; Nô-ê biết rằng nước đã rút khỏi mặt đất. Đợi bảy ngày nữa, ông lại thả bồ câu ra, nhưng lần này bồ câu không quay về với ông nữa.Đức Chúa Trời phán bảo Nô-ê: “Con hãy ra khỏi tàu cùng với vợ, các con trai và các dâu con. Hãy đem ra với con các sinh vật đã ở cùng con, các loài thú vật, chim chóc, súc vật và mọi loài bò sát trên đất để chúng sinh sôi nẩy nở và gia tăng trên đất.”
Vậy Nô-ê ra khỏi tàu, với vợ, con và dâu mình, mọi loài dã thú, bò sát, chim chóc và mọi loài bò trên đất, đều ra khỏi tàu, loài nào đi theo loài nấy.
Bấy giờ, Nô-ê xây một bàn thờ để thờ phượng CHÚA và bắt đủ các con thú tinh sạch và chim tinh sạch dâng tế lễ thiêu trên bàn thờ.Đức Chúa Trời cũng phán cùng Nô-ê và các con trai người rằng: Còn phần ta đây, ta lập giao-ước cùng các ngươi, cùng dòng-dõi các ngươi, và cùng mọi vật sống ở với ngươi, nào loài chim, nào súc-vật, nào loài thú ở trên đất, tức là các loài ở trong tàu ra, cho đến các loài vật ở trên đất. Vậy, ta lập giao-ước cùng các ngươi, và các loài xác-thịt chẳng bao giờ lại bị nước lụt hủy-diệt, và cũng chẳng có nước lụt để hủy-hoại đất nữa.Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đây là dấu chỉ về sự giao-ước mà ta lập cùng các ngươi, cùng hết thảy vật sống ở với các ngươi, trải qua các đời mãi mãi. Ta đặt mống của ta trên từng mây, dùng làm dấu chỉ sự giao-ước của ta với đất. Phàm lúc nào ta góp các đám mây trên mặt đất và phàm mống mọc trên từng mây, thì ta sẽ nhớ lại sự giao-ước của ta đã lập cùng các ngươi, và cùng các loài xác-thịt có sự sống, thì nước chẳng bao giờ lại trở nên lụt mà hủy-diệt các loài xác-thịt nữa. Vậy, cái mống sẽ ở trên mây, ta nhìn xem nó đặng nhớ lại sự giao-ước đời đời của Đức Chúa Trời cùng các loài xác-thịt có sự sống ở trên đất. Đức Chúa Trời lại phán cùng Nô-ê rằng: Đó là dấu chỉ sự giao-ước mà ta đã lập giữa ta và các xác-thịt ở trên mặt đất.