Khải tượng

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2026

Bài 1: Đức Chúa Trời tạo dựng nên muôn loài

 SỐNG VỚI CÂU CHUYỆN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Bài 1: Đức Chúa Trời tạo dựng nên muôn loài
Câu gốc: Thi thiên 33:8-9
"Khắp thiên hạ hãy kính sợ Đức Giê-hô-va;
Các dân trên đất hãy run sợ trước Ngài!
Vì Ngài phán thì mọi sự liền có;
Ngài truyền lệnh thì muôn vật vững bền."
Kinh Thánh: Sáng thế ký 1:1 - 2:3
Câu hỏi:
1. Đức Chúa Trời đã tạo ra những gì?
2. Đức Chúa Trời đã phán như thế nào khi Ngài tạo ra muôn vật?
3. Em thích nhất chi tiết nào trong câu chuyện? có điều gì em chưa thích không?
4. Em có thể đáp lại mọi điều mà Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên như thế nào, dựa trên những gì chúng ta học được hôm nay?
Trò chơi: Đi quanh vòng tròn ngậm một cái muỗng với một trái tắc/chanh trên muỗng.
Học câu gốc: Diễn tả bằng động tác.


Tạo Dựng Trời Đất
1Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất.
2Thuở ấy đất hoang vắng và trống không. Bóng tối bao phủ trên mặt vực thẳm. Thần của Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước.
3Đức Chúa Trời phán, “Hãy có ánh sáng,” thì có ánh sáng. 4Đức Chúa Trời thấy ánh sáng là tốt đẹp. Đức Chúa Trời phân rẽ giữa ánh sáng và bóng tối. 5Đức Chúa Trời gọi ánh sáng là ngày và bóng tối là đêm. Vậy có hoàng hôn và bình minh – ngày thứ nhất.
6Đức Chúa Trời phán, “Hãy có bầu trời ở giữa nước; hãy để nó phân cách nước với nước.” 7Vậy Đức Chúa Trời tạo dựng bầu trời và phân cách nước ở dưới bầu trời với nước ở trên bầu trời, thì có như vậy. 8Đức Chúa Trời gọi bầu trời là không trung. Vậy có hoàng hôn và bình minh – ngày thứ nhì.

9Đức Chúa Trời phán, “Nước ở dưới không trung phải tụ lại một chỗ, và phải có đất khô xuất hiện,” thì có như vậy. 10Đức Chúa Trời gọi nơi khô cạn là đất và nơi nước tụ lại là biển. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp.
11Đức Chúa Trời lại phán, “Đất phải sinh thảo mộc; cây cỏ phải có hạt giống, cây ra trái phải sinh trái có hạt giống tùy theo loại trên mặt đất,” thì có như vậy. 12Đất sinh thảo mộc: cây cỏ đều có hạt giống tùy theo loại, và cây ra trái đều sinh trái có hạt giống tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp. 13Vậy có hoàng hôn và bình minh – ngày thứ ba.
14Đức Chúa Trời phán, “Hãy có các vì sáng trên không trung trong bầu trời để phân rẽ ngày và đêm; chúng phải trở thành những dấu hiệu để quy định mùa, ngày, và năm; 15chúng phải trở thành những vì sáng trong bầu trời để soi sáng trái đất,” thì có như vậy. 16Đức Chúa Trời tạo dựng hai vì sáng lớn; vì sáng lớn hơn chi phối ban ngày, vì sáng nhỏ hơn chi phối ban đêm. Ngài cũng dựng nên các vì sao. 17Đức Chúa Trời đặt chúng trên không trung trong bầu trời để soi sáng trái đất, 18để chi phối ban ngày và ban đêm, và để phân rẽ ánh sáng và bóng tối. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp. 19Vậy có hoàng hôn và bình minh – ngày thứ tư.
20Đức Chúa Trời phán, “Nước phải có đầy các sinh vật; trên mặt đất phải có chim bay trên không trung trong bầu trời.” 21Vậy Đức Chúa Trời tạo dựng các đại thủy quái, các sinh vật di động và sinh sản trong nước tùy theo loại, và các loài chim có cánh tùy theo loại. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp. 22Đức Chúa Trời ban phước cho chúng rằng, “Hãy sinh sôi nảy nở cho nhiều và làm đầy dẫy trong nước các đại dương; các chim chóc cũng hãy sinh sôi nảy nở cho nhiều trên đất.” 23Vậy có hoàng hôn và bình minh – ngày thứ năm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét