SỐNG VỚI CÂU CHUYỆN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Bài 8: Cain giết A-bên em trai mình
Câu gốc: Châm ngôn 14:12
"Có một con đường coi dường chánh-đáng cho loài người; Nhưng
đến cuối-cùng nó thành ra nẻo sự chết."
Một số người nghĩ rằng lối sống của họ là đúng đắn, nhưng bởi
vì nó dẫn đến sự chết (tách ra khỏi đường lối Đức Chúa Trời), nên đó là con đường
của tội lỗi và ngu dại.
Mục đích bài học:
Giúp các em nhận biết rằng những quan niệm, tư tưởng của con
người để làm đẹp lòng Chúa cũng như được Ngài chấp nhận không phải là cách của Chúa.
Những cách của Ngài được ghi lại trong Lời Ngài là Kinh Thánh, là những phương
cách duy nhất được Ngài chấp nhận.
Mở đầu:
Có khi nào em được giao một trách nhiệm/việc nhà không? Em có
thực hiện những việc mình được giao không? Tại sao em hoàn thành/không muốn làm
việc đó?
Em có bao giờ tức giận chưa? Điều gì đã xảy ra khi em tức giận?
Câu chuyện Kinh Thánh: Sáng thế ký 4:1-8
Kế hoạch của Đức Chúa Trời là khi con người đến với Ngài, họ
phải mang theo một con vật làm của lễ dâng lên Ngài. Con vật đó là một con vật
làm sinh tế - một con sinh tế chết thay cho tội nhân. Sự hy sinh bởi huyết cho tội
lỗi là một phần trong kế hoạch ân điển của Đức Chúa Trời để giải cứu nhân loại
ra khỏi tội lỗi, Satan và sự chết.
Hoạt động chia nhóm nhỏ:
Diễn xuất: yêu cầu trẻ diễn lại câu chuyện trong khi bạn kể
lại về câu chuyện đó.
Yêu cầu trẻ vẽ những bức tranh về lễ vật của Cain và A-bên trong
khi chúng kể lại câu chuyện.
Câu hỏi:
1.
Cain và A-bên đã mang gì làm lễ vật? Ai là người
đã làm đúng những gì Đức Chúa Trời phán dặn?
2.
Em cảm thấy điều gì thật sự quan trọng đối với Đức
Chúa Trời?
3.
Từ hôm nay em sẽ đáp ứng với Đức Chúa Trời như
thế nào?
Trò chơi vận động: Cuộc săn tìm đồ vật – Tìm kiếm
đồ vật xung quanh nhà! Giáo viên gọi tên một đồ vật trong nhà/ngoài sân, em nào
nhanh tay đem đến trước thì sẽ được ghi một điểm. Chơi đến khi từng em đều có điểm
cho mình.
Ê-va lại sanh em Ca-in, là A-bên; A-bên làm nghề chăn chiên, còn Ca-in thì nghề làm ruộng.
Vả, cách ít lâu, Ca-in dùng thổ-sản làm của-lễ dâng cho Đức Giê-hô-va. A-bên cũng dâng chiên đầu lòng trong bầy mình cùng mỡ nó. Đức Giê-hô-va đoái xem A-bên và nhận lễ-vật của người;
nhưng chẳng đoái đến Ca-in và cũng chẳng nhận lễ-vật của người; cho nên Ca-in giận lắm mà gằm nét mặt.
Đức Giê-hô-va phán hỏi Ca-in rằng: Cớ sao ngươi giận, và cớ sao nét mặt ngươi gằm xuống? Nếu ngươi làm lành, há chẳng ngước mặt lên sao? Còn như chẳng làm lành, thì tội-lỗi rình đợi trước cửa, thèm ngươi lắm; nhưng ngươi phải quản-trị nó.
Ca-in thuật lại cùng A-bên là em mình. Vả, khi hai người đương ở ngoài đồng, thì Ca-in xông đến A-bên là em mình, và giết đi.
Đức Giê-hô-va hỏi Ca-in rằng: A-bên, em ngươi, ở đâu? Thưa rằng: Tôi không biết; tôi là người giữ em tôi sao?
Đức Giê-hô-va hỏi: Ngươi đã làm điều chi vậy? Tiếng của máu em ngươi từ dưới đất kêu thấu đến ta. Bây giờ, ngươi sẽ bị đất rủa-sả, là đất đã hả miệng chịu hút máu của em ngươi bởi chính tay ngươi làm đổ ra. Khi ngươi trồng-tỉa, đất chẳng sanh hoa-lợi cho ngươi nữa; ngươi sẽ lưu-lạc và trốn-tránh trên mặt đất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét