Khải tượng

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2023

Giô-na – Chương 1

 SÁCH GIÔ-NA “Tình yêu không thể tránh khỏi” của Đức Chúa Trời

Dịch từ Darlene Schacht

Giô-na – Chương 1

Chương 1 mở đầu với cảnh Giô-na chạy trốn khỏi Chúa. Đức Chúa Trời hướng dẫn ông đi đến Ni-ni-ve, nhưng thay vì nghe lời Đức Chúa Trời, ông lại đi theo xác thịt. Tôi chắc chắn rằng một phần lớn của sự phản kháng đó là sự sợ hãi, vì Nineveh được biết đến với sự tàn nhẫn vào thời điểm đó, nhưng những gì chúng ta biết được sau này trong câu chuyện là có liên quan nhiều đến tính kiêu ngạo và thành kiến.

Dù sao, có một bài học từ chương này rằng: chúng ta càng xa Chúa thì chúng ta càng xa sự bình an đích thực. Tìm kiếm sự bình yên ở ngoài Ngài cũng giống như đuổi theo một cơn gió; bạn có thể cảm nhận được nó trong chốc lát, nhưng không bao giờ thực sự nắm bắt được nó.

Khi tôi bắt đầu suy nghĩ về điều đó, tôi chợt nhớ đến bài thánh ca cổ, “Hãy để Chúa làm theo đường lối của Ngài,”

Hãy để Chúa làm theo đường lối của Ngài

Trong cuộc đời bạn mỗi ngày,

Không có sự yên nghỉ, không có sự bình yên

Cho đến khi Chúa có đường lối của Ngài.

Hãy đặt cuộc đời bạn trong tay Ngài,

Hãy yên nghỉ trong kế hoạch của Ngài;

Hãy để Chúa, hãy để Chúa

làm theo cách của Ngài.

Bài thánh ca gói trọn một cách tuyệt vời nhu cầu đầu phục ý muốn của Chúa để trải nghiệm sự bình an và nghỉ ngơi thực sự trong cuộc sống của chúng ta. Mặc dù Giô-na chọn bỏ chạy—trái ngược với việc đầu hàng—nhưng ông thể hiện những khó khăn mà tất cả chúng ta phải đối mặt khi cố gắng hòa hợp ý muốn của mình với ý muốn của Chúa. Tôi có bước đi theo ý muốn của Đức Chúa Trời hay tôi chọn con đường thoải mái—con đường mà tôi cảm thấy phù hợp?

Thật dễ dàng để nói rằng chúng ta chọn ý Chúa, nhưng điều gì sẽ xảy ra khi rủi ro cao? Liệu chúng ta có còn chọn nó nếu sự an toàn, tài chính hoặc niềm kiêu hãnh của chúng ta gặp nguy hiểm không? Chính trong những khoảnh khắc quyết định này, chiều sâu đức tin của chúng ta được bộc lộ. Sự lựa chọn của chúng ta để đi theo Ngài, bất chấp rủi ro, là một minh chứng cho sự cam kết của chúng ta đối với mục đích của Ngài dành cho cuộc đời chúng ta.

Làm thế nào chúng ta có thể đến được nơi hoàn toàn đầu phục và tin tưởng? Bằng cách nhận biết Đấng đang dẫn đường.

Thử thách tuần này

Tuần này, chúng ta hãy lùi lại một bước bất cứ khi nào chúng ta thấy mình đang ở ngã ba đường, dù lớn hay nhỏ. Trước khi đưa ra quyết định, hãy tự hỏi bản thân: “Điều này có phù hợp với ý muốn Chúa dành cho tôi hay tôi đang để nỗi sợ hãi, niềm tự hào hoặc ham muốn của riêng mình hướng dẫn mình?” Sau đó hãy dành chút thời gian cầu nguyện để có được sự khôn ngoan và lòng can đảm để đưa ra lựa chọn tôn vinh Chúa.

ĐIỀU HƯỚNG SỰ KÊU GỌI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

SỰ KÊU GỌI VÀ BỎ CHẠY (Giô-na 1:1-3)

Tôi mở sách Giô-na và ngay từ đầu, tôi đã nhìn thấy chính mình trong câu chuyện của ông. Tôi chưa bao giờ được kêu gọi đi Ninive, nhưng có những ngày tôi được gọi để đền bù cho người mà tôi đã làm tổn thương, hoặc đi xuống cầu thang và xin lỗi chồng sau khi chúng tôi đã cãi nhau. Dù tôi đúng hay sai, tôi biết rằng điều tốt nhất là làm theo Thánh Linh chỉ bảo để có thể hết sức sống hòa thuận với nhau.

Xác thịt là một thứ khó chống chọi trong những lúc tôi phải vật lộn với nỗi sợ hãi - nỗi sợ bị từ chối, bị đá ra ngoài, bị cảm thấy thấp kém hơn. Nhưng khi tôi vâng theo Thánh Linh bất chấp nỗi sợ hãi của mình, phần thưởng sẽ lớn hơn nỗi đau tôi phải chịu. Có thể cần phải can đảm để làm theo ý muốn của Chúa, nhưng với mỗi bước đi, chúng ta sẽ củng cố đức tin của mình.

Mỗi ngày đều có những thách thức và cơ hội riêng để làm theo ý Chúa. Nhưng ngay cả khi Thánh Linh muốn điều này, xác thịt chúng ta vẫn có suy nghĩ riêng. Nó có xu hướng chống cự, bào chữa và lấp đầy tâm trí chúng ta bằng sự nghi ngờ và sợ hãi. Chính trong những khoảnh khắc này, chúng ta cần nhắc nhở bản thân rằng việc tin cậy vào Chúa quan trọng như thế nào và việc đi theo sự dẫn dắt của Ngài mang lại lợi ích như thế nào. Có một giọng nói nhỏ nhẹ bên trong chúng ta hướng dẫn và truyền cảm hứng cho chúng ta. Lời kêu gọi hành động không phải là gánh nặng mà là một món quà—một món quà dẫn chúng ta đến sự hiểu biết sâu sắc hơn về tình yêu và mục đích của Chúa dành cho cuộc đời chúng ta.

Và vì vậy, mỗi ngày, khi đối mặt với “những Ninive” của chính mình, tôi nhắc nhở bản thân rằng điều quan trọng không phải là trở nên hoàn hảo mà là phải vâng lời và trung tín. Tôi nhắc nhở bản thân rằng những nỗi sợ hãi và bất an không định nghĩa được con người tôi và với sự giúp đỡ của Chúa, tôi có thể vượt qua chúng. Tôi nhắc nhở bản thân rằng chỉ cần tôi sẵn lòng thực hiện bước đầu tiên đó thì Chúa sẽ ở bên cạnh để hướng dẫn tôi, khiến tôi mạnh mẽ và giúp tôi đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Tương tự như vậy, Giô-na đã nghĩ là mình biết rõ hơn. Tên của ông, có nghĩa là “bồ câu”, lặp lại biểu tượng được tìm thấy trong Ô-sê 7:11: “Ép-ra-im giống như một con bồ câu khờ dại, tâm trí chẳng biết nghĩ suy”. Giô-na, giống như một con chim bồ câu, vừa trong sáng vừa thiếu khôn ngoan nhất định trong những lựa chọn của mình. Bằng cách chạy trốn, ông đã xa rời ý muốn của Đức Chúa Trời và mở ra cánh cửa cho một con thuyền đầy rắc rối.

Điều thú vị là Giô-na không chỉ chạy trốn; ông chạy đến Ta-rê-si, nơi được nhiều người vào thời ông coi là “tận cùng của thế giới”. Như thể Giô-na muốn tránh xa tiếng gọi của Chúa nhất có thể, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đi đến tận cùng của thế giới. Cuộc lao vào Ta-rê-si trong tuyệt vọng của ông nhấn mạnh rằng chúng ta rất có thể lạc lối khi nghĩ rằng sự khôn ngoan của chúng ta lớn hơn sự khôn ngoan của Chúa. Nhưng đây là một bước ngoặt đáng chú ý:

Nếu bạn đọc câu chuyện của Giô-na lần đầu tiên, bạn có thể nghĩ rằng ông bỏ chạy vì sợ hãi. Tuy nhiên, như chúng ta xem ở Chương 4, cuộc chạy trốn của Giô-na không phải vì sợ hãi mà là xen lẫn bướng bỉnh giữa kiêu ngạo và thành kiến. Ông biết bản tính của Chúa – là nhân từ và tha thứ – nên ông không muốn kẻ thù của mình, người Ni-ni-ve, nhận được ân điển như vậy.

BẠN CÓ BIẾT?

Ni-ni-ve là thủ đô của Đế quốc Assyria cổ đại, nơi mà Kinh thánh thường miêu tả là kẻ thù lớn của Israel. Nó cũng nổi tiếng vì sự gian ác, tạo tiền đề cho sự do dự và sợ hãi của Giô-na khi truyền đạt thông điệp của Chúa cho họ.

Trong câu 3, chúng ta được biết Giô-na “đi xuống Gia-phô”. Cụm từ này bắt nguồn từ từ “yāraḏ” trong tiếng Do Thái, có nghĩa là đi xuống. Nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa; từ này cũng có thể biểu thị sự sa sút về điều kiện đạo đức hoặc tinh thần. Thật thú vị khi nhận thấy thuật ngữ này xuất hiện xuyên suốt cuốn sách trong những bối cảnh khác nhau: Giô-na đi xuống Gia-phô, rồi xuống tàu, và cuối cùng, xuống bụng cá. Những khoảnh khắc này không chỉ là sự xuống dốc về mặt địa lý; chúng cũng là biểu tượng cho sự xuống dốc thuộc linh của Jonah. Khuôn mẫu này được thể hiện sâu sắc nhất trong Chương 2, khi Giô-na cầu nguyện: " Con đã bị chìm sâu xuống tận nền các núi, Ðất bên dưới gài then để giữ con lại vĩnh viễn. Nhưng lạy Chúa, Ðức Chúa Trời của con, Ngài đem mạng sống con lên từ nơi vực thẳm. " (Giô-na 2:6). Mỗi lần “đi xuống” trong câu chuyện là một chương trong hành trình xuống dốc thuộc linh của Giô-na—và cuối cùng là đi lên.

Sau đó là tiền vé Giô-na trả để lên tàu tới Ta-rê-si. Thoạt nhìn, đó chỉ là tiền, nhưng liệu nó có thể là ẩn dụ cho cái giá mà chúng ta phải trả khi chạy trốn khỏi sự kêu gọi của Chúa? Kinh Thánh thường nhắc nhở chúng ta rằng tội lỗi có cái giá của nó, cả hữu hình lẫn vô hình. Giá vé này là số tiền Giô-na phải trả trước mắt, nhưng cơn bão xảy ra sau đó cho chúng ta thấy rằng cái giá cuối cùng của sự bất tuân có thể cao hơn nhiều.

Chi tiết tinh tế nhưng mạnh mẽ này làm phong phú thêm câu chuyện, nhẹ nhàng nhắc nhở chúng ta rằng những lựa chọn của chúng ta có thể tác động như thế nào đến mối quan hệ của chúng ta với Chúa và dẫn đến những hậu quả vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng ban đầu.

HẬU QUẢ CỦA TỘI LỖI (Giô-na 1:4-10)

Giống như bất kỳ một đứa trẻ tò mò nào, tôi cũng từng có những việc nhỏ hay làm. Mỗi lần đi qua cây cầu, tôi đều dừng lại, nhặt một hòn đá và ném xuống dòng suối. Tôi bị mê hoặc bởi những gợn sóng và cách chúng lan rộng trên mặt nước tĩnh lặng. Chỉ cần một hòn đá nhỏ cũng có thể biến mặt nước thanh bình thành những gợn sóng quyến rũ.

Tương tự như vậy, mọi lựa chọn của chúng ta đều có tác động lan tỏa. Dù tốt hay xấu, hành động của chúng ta đều ảnh hưởng đến người khác.

Trong câu 4-10, chúng ta thấy hiệu ứng gợn sóng này đang diễn ra khi việc Giô-na lựa chọn quay lưng lại với mệnh lệnh của Chúa đã phá vỡ sự yên tĩnh. Sự bất tuân của ông không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân ông mà còn ảnh hưởng đến những người xung quanh nữa.

Dù chúng ta muốn nghĩ rằng tội lỗi là việc cá nhân của mình, nó vẫn có khả năng gây ra hiệu ứng lan tỏa trong cuộc sống của chúng ta. Hậu quả của tội lỗi lan rộng hơn chúng ta tưởng tượng, phá hủy gia đình, chia rẽ tình bạn và chia rẽ hội thánh. Nhưng bạn thân mến, đây là thông điệp đầy hy vọng ẩn chứa trong câu chuyện của Giô-na. Giữa giông bão, bạn không thể tránh khỏi tình yêu của Đức Chúa Trời và tình yêu đó không hề thay đổi.

BẠN CÓ BIẾT?

Tên " Giô-na " trong tiếng Do Thái là "Yonah", có nghĩa là "chim bồ câu". Chim bồ câu thường là biểu tượng của hòa bình, nhưng chúng cũng được biết đến với bản năng tìm tổ ấm. Điều này có thể phản ánh chủ đề Giô-na cố gắng chạy trốn, nhưng cuối cùng lại tìm được đường quay trở lại với ý muốn của Chúa.

SỰ CAN THIỆP CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI (Giô-na 1:11-17)

Câu chuyện nổi tiếng về Giô-na và con cá voi này không chỉ là một câu chuyện hay được kể trước khi đi ngủ, nhưng nó còn sâu nhiệm hơn thế nữa. Có một bài học sâu sắc ẩn sau chương này mà tôi không muốn bạn bỏ lỡ: Chúa không dùng cơn bão để trừng phạt Giô-na, nhưng Ngài dùng nó để hướng dẫn ông quay trở lại ràn chiên. Bạn có yêu thích ý tưởng này không?

Cuộc sống của chúng ta tràn ngập những chiến thắng và thử thách, và có những ngày chúng ta tự hỏi tại sao cuộc sống lại khó khăn đến vậy. Xuyên suốt Kinh Thánh, chúng ta thấy Chúa dùng hoạn nạn để kéo dân Ngài quay trở lại với đức tin của họ. Đây chỉ là một vài ví dụ minh họa cho lẽ thật này:

1.       Sự nô lệ của dân Y-sơ-ra-ên ở Ai Cập (Xuất Ê-díp-tô Ký 1-14): Đức Chúa Trời dùng chế độ nô lệ của dân Y-sơ-ra-ên ở Ai Cập để thể hiện quyền năng và tình yêu của Ngài. Bất chấp hoàn cảnh khắc nghiệt, Đức Chúa Trời đã dẫn dắt dân Ngài đến sự giải cứu và tiến về Đất Hứa, luôn tỏ bàn tay dẫn dắt ngay cả trong nghịch cảnh.

2.       Cuộc hành trình 40 năm của người Y-sơ-ra-ên trong hoang mạc (Xuất 16, Dân số 14): Cuộc hành trình 40 năm trong đồng vắng của dân Y-sơ-ra-ên, hậu quả của sự vô tín, là bài học về lòng tin cậy và phụ thuộc vào Đức Chúa Trời, hướng dẫn họ trở lại với đức tin.

3.       Sự lưu đày ở Ba-by-lôn (Giê-rê-mi 25:8-12, 2 Sử ký 36:15-21): Sự lưu đày sang Ba-by-lôn của dân Y-sơ-ra-ên là hậu quả của sự bất tuân của họ nhưng cũng nhằm mục đích củng cố lại lòng trung thành và sự vâng phục của họ đối với Đức Chúa Trời.

4.       Đứa Con Hoang Đàng (Luca 15:11-32): Người con hoang đàng phải chịu cảnh khốn khó xa nhà khiến cậu phải suy ngẫm và trở về với cha mình. Đó là một câu chuyện ngụ ngôn về việc những sai lầm của chúng ta cuối cùng có thể dẫn chúng ta trở lại với Chúa như thế nào.

5.       Sự hoán cải của Phao-lô (Công vụ 9:1-19): Sau-lơ, người trở thành Phao-lô, bị mù trên đường đến Đa-mách. Kinh nghiệm này đã giúp ông mở mang tầm mắt thuộc linh, dẫn ông trở thành một sứ đồ tận tụy của Đấng Christ.

Tin vui trong tất cả những điều này là Chúa không bao giờ rời xa những tấm lòng tan vỡ. Sự khó khăn của họ là một phần của một kế hoạch lớn lao hơn nhiều, kế hoạch đó sẽ thúc đẩy họ ăn năn và kéo họ đến gần Chúa hơn. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng nỗi đau của chúng ta có mục đích, mục đích đó rèn luyện chúng ta, uốn nắn chúng ta và cuối cùng củng cố đức tin của chúng ta.

“6 Vì cớ đó anh chị em hãy vui mừng hớn hở dù hiện nay phải chịu khổ ít lâu vì những thử thách. 7 Những thử thách ấy nhằm tinh luyện đức tin anh chị em là điều quý hơn vàng –thứ sẽ bị hư mất dù được trui luyện bằng lửa– để đem lại sự khen ngợi, vinh hiển, và tôn trọng khi Ðức Chúa Jesus Christ hiện đến.” (I Phiero 1:6-7)

Chương một để lại cho chúng ta một nốt nhạc cao trào, cho chúng ta thấy rằng mọi thứ không thể tồi tệ hơn đối với Giô-na. Sự bất tuân của ông đã dẫn đến một cơn bão dữ dội đến mức các thủy thủ giàu kinh nghiệm cũng lo sợ cho tính mạng của họ. Trong sự tuyệt vọng và với đức tin, họ đã ném Giô-na xuống biển đang ầm dữ dội. Giữa lúc hỗn loạn, Giô-na không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chỉ trông cậy vào lòng thương xót của Chúa.

Nói đến đó, tôi nhớ đến câu nói mạnh mẽ của Corrie Ten Boom, "Bạn có thể không bao giờ biết rằng Chúa Giê-su là tất cả những gì bạn cần, cho đến khi Chúa Giê-su là tất cả những gì bạn có."

KẾT THÚC CHƯƠNG NÀY

Chúng ta hãy dừng lại một chút để suy ngẫm khi chúng ta kết thúc chương đầu tiên quan trọng này. Câu chuyện của Giô-na là một bằng chứng mạnh mẽ về cách Chúa sử dụng những thử thách và hoạn nạn để kéo chúng ta đến gần Ngài hơn. Nỗ lực ban đầu của ông để trốn tránh Chúa đã dẫn đến một cơn bão làm thay đổi cuộc sống, không khác gì những vùng nước hỗn loạn mà chúng ta có thể gặp phải khi cố gắng thoát khỏi kế hoạch của Chúa. Tuy nhiên, ngay cả trong những khoảnh khắc này, tình yêu không thể tránh khỏi của Thiên Chúa vẫn theo đuổi chúng ta. Những lựa chọn chúng ta đưa ra, đặc biệt là trong thời điểm thử thách, sẽ lan tỏa ra bên ngoài, ảnh hưởng không chỉ đến chúng ta mà còn ảnh hưởng đến những người xung quanh. Hãy nhớ rằng nỗi đau đớn và thử thách của chúng ta không phải là vô mục đích; chúng giúp rèn luyện chúng ta, củng cố đức tin của chúng ta và làm sâu sắc thêm mối quan hệ của chúng ta với Chúa.

CÂU HỎI SUY GẪM

Trong Giô-na 1:3, Giô-na cố gắng chạy trốn khỏi sự hiện diện của Chúa. A-mốt 9:2-4 nói gì về khả năng trốn khỏi Đức Chúa Trời?

A-mốt 9:2-4 nhấn mạnh rằng không có nơi nào có thể trốn tránh Đức Chúa Trời. Dù con người đào xuống vực sâu của trái đất hay leo lên trời, Chúa đều có thể tìm thấy và chạm tới họ

Trong Ma-thi-ơ 12:38-41, Chúa Jêsus đề cập đến “Dấu lạ Giô-na”. Chúa Jêsus nói gì và nó liên quan thế nào đến câu chuyện Giô-na?

Chúa Giêsu nói rằng như ông Giô-na đã ở trong bụng cá voi ba ngày ba đêm thế nào thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy. Điều này đề cập đến cái chết, sự chôn cất và sự phục sinh của Chúa Jêsus Christ được tiêu biểu trong câu chuyện về Giô-na.

Điều mà một số người có thể gọi là sự trùng hợp thường là bàn tay của Chúa can thiệp vào cuộc sống của một người. Đôi khi sự can thiệp của Ngài rất tinh tế, nhưng đôi khi lại rất rõ ràng và mạnh mẽ. Bạn có thể xác định được mục đích của Chúa đằng sau những sự can thiệp sau đây không?

Giô-na 1:17 Chúa dùng con cá lớn không chỉ như một chiếc bè cứu hộ mà còn là không gian yên tĩnh để Giô-na suy nghĩ lại những lựa chọn của mình và quay về với Chúa.

Xuất 3:1-10; Bụi cây cháy thu hút sự chú ý của Môi-se, báo hiệu sự kêu gọi thiêng liêng trên ông để giải phóng dân Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập.

Công vụ 9:1-19; Ánh sáng chói lòa trên con đường đến Đa mách có tác dụng hoán cải Saul, chuyển hướng ông từ việc bách hại các Cơ Đốc Nhân sang việc truyền bá Tin Mừng.

Dân số ký 22:21-35 Con lừa biết nói ngăn Balaam đi vào con đường bất tuân, nêu bật tầm quan trọng của việc làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời.

Bạn có thể nhớ lại thời điểm nào đó trong cuộc đời mình khi bạn cảm nhận được sự can thiệp rõ ràng của Chúa không? Điều gì đã xảy ra và trải nghiệm đó đã định hình lại đường lối hoặc quan điểm của bạn như thế nào?

Giô-na 1:3 đề cập đến Ta-rê-si, nằm ở hướng đối diện với Ni-ni-ve. Điều này có thể có ý nghĩa gì trong việc chúng ta hiểu sự bất tuân của Giô-na?

Quyết định đi Ta-rê-si của Giô-na làm nổi bật mức độ bất tuân của ông. ông không chỉ trốn tránh sự kêu gọi của Chúa; ông đã đi theo hướng ngược lại, cho thấy sự bác bỏ hoàn toàn kế hoạch của Chúa.

Giô-na 1:7 cho chúng ta biết rằng các thủy thủ đã bắt thăm để tìm ra ai là người gây ra tai họa. Châm-ngôn 16:33 gợi ý gì về kết quả hành động của họ?

Châm ngôn 16:33 (NIV) nói rằng, "Số phận đã định sẵn, nhưng mọi quyết định đều đến từ Chúa." Điều này gợi ý rằng mặc dù các thủy thủ có thể đã sử dụng một phương pháp có vẻ ngẫu nhiên, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng tể trị trên kết quả, hướng dẫn cho việc bắt thăm nhắm đến Giô-na.

Phản ứng ban đầu của Giô-na khi được xác định là nguyên nhân gây ra cơn bão là gì?

Giô-na thừa nhận sự bất tuân của mình và đề nghị ném ông xuống biển để làm dịu cơn bão, thể hiện mức độ thừa nhận hành vi sai trái của mình. Dường như Giô-na nhận ra rằng việc đối mặt với cơn bão bên trong ông là bước đầu tiên để xoa dịu cơn bão ở xung quanh ông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét